Đêm. Những điều làm hoen mi cay cay…
Đêm. Những chiếc xe cũ kĩ bắt đầu cọt kẹt trở về. Đôi mắt mệt nhoài của những người chủ nhân của nó như đem lại cho Đêm chút nghẹn ngào. Nghẹn ngào giữa những giấc ngủ tròn giấc, trên chiếc giường thân quen, chăn êm nệm ấm. Nghẹn ngào vì những con người trong Đêm tối, vẫn còn đang miệt mài bên chiếc xe bé nhỏ kẽo kẹt trở về. Nghẹn ngào khi trông ra từ ô cửa sổ nhỏ hiu hắt những bóng nhỏ, như những dấu chấm lặng lẽ mãi giữa dòng đời xô bồ này.
Đêm. Những bước chân đều đặn trở về căn gác trống. Những hằn vết của mệt nhoài ở đuôi mắt như đến ngày nghỉ. Tất cả thở phào giãn ra. Để chính những người chủ của nó cũng như gỡ xuống được những áp lực, những gánh nặng không sao kể xiết. Tất cả bên trong lòng, thấy nhẹ biết bao…
Đêm. Những tiếng thở khẽ trong căn phòng tối. Khi nghĩ về quá khứ cũ kĩ, về hiện tại lo toan và về tương lai mù mịt. Có điều gì đấy không thể thốt gọi thành tên. Và đâu đấy trong tim, có chút xao xuyến và lưu luyến…
Đêm về. Có những trái tim chông chênh…
Đêm về. Có những ô cửa sổ vẫn còn lờ mờ bóng đèn, hắt lên tường những bóng nhỏ trông liêu xiêu và chao nghiêng. Giống như những người diễn viên nổi tiếng, ngày ngày xuất hiện trước công chúng với vẻ đẹp trau chuốt, nhưng chỉ khi Đêm về, mọi thứ mới trở lại bản chất thật sự của nó – cô đơn và nước mắt. Giống như những chú chim trời, cứ bay mải miết khắp nơi với đôi cánh tuyệt đẹp, nhưng chẳng ai biết rằng, giữa mênh mông trời đất, đôi cánh ấy cũng có lúc trở nên xấu xí khi mỏi mệt. Giống như… một ai đó vậy.
Đêm về. Có những nỗi nhớ hóa thành khói hun nhèm đôi mắt trong veo. Có một chút đắng cay, một chút xót xa. Tất cả, là những thương nhớ đã gói ghém thật kĩ trong chiếc túi ký ức. Mà bỗng, một Đêm tất cả men theo những khe hở mà tìm về.
Đêm về. Có những mảng kí ức hóa thành những sợi dây thừng, thắt chặt tim. Có một chút đớn đau, một chút nhói lòng. Vì những tình yêu cũ trông đẹp, nhưng đến phút cuối cũng chỉ còn là những thương đau. Vì những lời hứa hẹn chân thành, nhưng có thời hạn sử dụng. Vì những yêu thương cho đi không cần nhận lại, nhưng tiếc là chưa kịp tròn đã vỡ.
Đêm về. Có những vết thương chưa kịp lành phút chốc lại đau. Trong phút chốc ngỡ ngàng, bởi đã ngốc nghếch ngộ nhận rằng đã quên, bởi đã dối lừa con tim rằng đã chẳng còn yêu thì sẽ không còn đau. Ngờ đâu… có một ngày trông xa mà hóa gần, chợt nhận ra không phải là đã-hết-yêu, mà chỉ là ngừng-yêu khi trái tim đã quá mệt mỏi vì tổn thương.
Đêm. Gió thổi thốc vào tim qua những khoảng trống hốc khôn cùng trong tim, làm tung hết những mảng kí ức đã sắp xếp ngay ngắn. Mọi thứ vỡ toang. Những mảnh vỡ khẽ cứa vào tim. Nghẹn thắt tim.
Đêm qua đi… Rồi lại chen thân nhỏ bé vào dòng đời vội vã ngoài kia.
Gửi tặng Đêm một lời cảm ơn chân thành. Cho những nỗi lòng trong Đêm, những khoảng lặng giữa những xa xỉ và phù phiếm không có điểm dừng. Chợt nhận ra, cần phải can đảm và mạnh mẽ hơn!

0 comments:
Post a Comment